Hậu Chè Muối

Chuyện kể, ngày xưa có thèn nhỏ từ bé đến hết lớp 12 cũng chỉ quanh quẩn ở vùng quê nghèo, quanh năm phụ bố mẹ chăn vịt, chăn bò, trồng lúa và cặm cụi học hành. Nhà cũng nghèo, nên thằng nhỏ cũng chẳng có tiền, hắn ít khi ra chợ huyện lắm, mặt trông rất ngây ngô, mái tóc xù lên xoăn tít như nhà bác học vậy đó.

Hắn chơi cùng một vài đứa bạn, chơi thân lắm, có điều ít đi đây đó nên hay bị trêu chọc suốt. Cuộc sống khó khăn nên hắn cũng theo mùa vụ làm nông mà thỉnh thoảng nấu này nọ mời bạn bè để cùng nhau thưởng thức. Có một hôm, hắn nấu 1 nồi chè đậu ngon cực kỳ, trong lúc tụi bạn trầm trồ khen ngợi, thì có đứa bỗng có đứa hỏi “Sao mày không bỏ muối vào chè?”. Lúc đó, hắn đơ người vì không biết thằng kia hỏi ngu hay nó nấu bị dở quá, hắn thật sự không tin nấu chè mà có bỏ muối vào. Và cũng hôm đó, lần đầu tiên hắn lấy hết vốn luyến trong túi đi theo thằng bạn thân ăn thử món chè muối đặc biệt cách xa đến mấy cây số. Và cũng từ ngày đó, cái vị chè muối đậm đà đó cứ phảng phất mãi trong đầu hắn, suốt những năm tháng tiếp theo cứ mỗi lần mẹ cho nó 500, hay 1000 đồng là hắn lại tiết kiệm chờ ngày đi ăn chè muối…

Sau này lớn lên, thèn nhỏ năm xưa nấu chè gì cũng thường bỏ muối vào, hắn tự thấy ngon nhưng không dám mời ai, nên thay vì mời chè hắn đã nghĩ ra một cách mời khác phù hợp hơn.

Đối với hắn lúc này, mỗi lựa chọn đã qua từ công việc cho đến cuộc sống đều như một nồi chè muối đậm đà hương vị. Có lúc, hắn thấy cuộc sống hiện đại muôn màu này như nồi chè thập cẩm nhưng hơi nhạt nhẽo và không có gì đặc biệt. Chính vì lẽ đó mà hắn muốn chia sẻ lại những gì đặc biệt nhất đã học hỏi được như chút muối thêm vào nồi chè kia cho đậm vị hơn. Hắn muốn mời chè muối mọi người, nếu may mắn thì ly chè hẳn hoi, còn không mời mọi người nấu chè chữ cùng hắn, nhưng yên tâm, dù chè chữ thì hắn cũng sẽ bỏ muối để ngon chứ không nấu chè nhạt nhẽo đâu, dù gì hắn cũng đã lỡ yêu món chè muối gắn bó nhiều năm với cuộc sống của hắn rồi mà.

hau-dang-toc-xu-2

(Chàng trai năm ấy :p)